Báo Công lý
Chủ nhật, 18/8/2019

Sát thủ Rostov (kỳ 1): Những dấu vết đẫm máu

20/4/2012 08:19 UTC+7
(Công lý) - Một thời, "gã đồ tể vùng Rostov" đã từng là một trong những cơn ác mộng, ám ảnh lực lượng an ninh Liên Xô và Liên bang Nga suốt gần một thập kỷ. Hoạt động phạm tội của tên sát nhân hàng loạt này chỉ bị ngăn chặn vào đầu những năm 1990, nhưng đó là sau khi y đã sát hại 53 người vô tội, có lúc ngay trước mũi nhân viên an ninh.

Thi thể với 22 nhát dao

Cái xác đầu tiên được tìm thấy trong tình trạng vô cùng tồi tệ, gần như chỉ còn lại bộ xương. Một người đàn ông đi tìm củi ở khu rừng chắn lũ nằm tại lesopolosa, vùng Dolskoi, phía Nam nước Nga, đã phát hiện thi thể trên. Dù có tới hai con đường dẫn qua khu vực cái xác nằm, không ai nhận thấy điều gì đó bất thường nên thi thể nạn nhân đã bị phân hủy gần hết. Chỉ còn vài mảnh da bám lại trên bộ xương, chút tóc đen còn vương trên hộp sọ.

Kết quả kiểm tra pháp y đã xác định nạn nhân là nữ, cô gái đã cố gắng chống lại sát thủ vì hai xương sườn trên người nạn nhân đã bị gãy, có thể do dao đâm phải. Các kiểm tra kỹ hơn cũng cho thấy nhiều vết dao đâm trúng xương. Nạn nhân còn bị dao đâm trúng mắt, dường như kẻ tấn công đã cố gắng lấy đi đôi mắt của cô gái. Cảnh sát tin rằng kẻ nào đã làm việc này đúng là một con thú tàn bạo.

Hàng loạt nạn nhân được tìm thấy trong một số cánh rừng ở Rostov-on-Don.

Cùng lúc đó, cảnh sát nhận được tin báo về sự mất tích của Lyubov Biryuk, một thiếu nữ 13 tuổi sống ở làng Novocherkassk nằm cách khu rừng nơi phát hiện cái xác không xa. Rà soát hiện trường, các Điều tra viên đã tìm thấy một đôi dép trắng và một chiếc túi vàng chứa thuốc lá, dường như thuộc về thi thể mới được tìm thấy. Tiếp đó việc lấy dấu vân tay thi thể và dấu vân tay trên cuốn sách giáo khoa ở nhà Lyubov cho thấy cái xác chính là thiếu nữ 13 tuổi mất tích. Thời điểm đó chưa có kỹ thuật phân tích di truyền ADN nhưng dựa vào các chứng cứ đã có, CQĐT tin rằng Lyubov đã bị giết. Nhưng chuyện chỉ dừng lại ở đó, bất chấp việc nhà chức trách đã tìm kiếm rộng quanh cái xác, họ không tìm thấy thêm chứng cứ nào khác có thể giúp nhận diện kẻ sát nhân. Hoàn toàn không có chứng cứ nào về kẻ thủ ác được thu thập.

Tin rằng kẻ gây ra vụ giết người là một cá nhân có vấn đề về tâm thần, cảnh sát đã tìm tới những người tâm thần trong vùng, các thiếu niên từng phạm pháp và cả những người có tiền sử phạm tội tình dục. Họ cố tìm xem Lyubov đã quen ai trong số đó và làm sao cô lại đụng phải kẻ sát nhân. Một người đàn ông vốn bị kết tội trong một vụ hiếp dâm khác, đã vội vã treo cổ tự vẫn khi hay tin mình nằm trong danh sách nghi phạm. Nhà chức trách vội vã thở phào. Cái chết của anh này đã cho cảnh sát cái cớ để khép lại vụ án mạng bí hiểm, bởi không có sự lý giải nào hợp lý hơn việc kẻ thủ ác sợ bị phát hiện đã tự vẫn. Tuy nhiên, chưa đầy 2 tháng sau khi phát hiện ra thi thể Lyubov, người ta lại tìm thấy một bộ xương mới. Một công nhân đường sắt đang đi kiểm tra đường ray gần ga Shakhty, một thị trấn nhỏ nằm cách làng Novocherkassk chừng 32km, đã nhìn thấy một bộ xương khô. Nạn nhân đã bị lột bỏ xiêm áo, mặt úp xuống đất, chân dang rộng. Điều khiến các Điều tra viên chú ý là giống vụ sát hại Lyubov, nạn nhân thứ 2 này cũng bị đâm nhiều nhát và hốc mắt có dấu vết của việc bị ai đó dùng tay chọc vào để móc lấy con ngươi. Đây là một kiểu giết người man rợ, nhưng vô cùng hiếm gặp. Nghi án về một tên sát nhân giết người hàng loạt bắt đầu được người ta nhắc đến với biệt danh “đồ tể vùng Rostov”.

Hàng loạt án mạng cùng một kiểu

Một tháng sau khi phát hiện ra nạn nhân thứ hai, một người lính đi kiếm củi cách đó chừng 16km về phía Nam đã phát hiện thêm thi thể thứ ba. Đây cũng là một phụ nữ đang nằm úp mặt xuống đất. Khác với 2 vụ trước, thi thể của cô được che đậy sơ sài bằng vài cành cây. Nhưng các kiểm tra kỹ càng vẫn cho thấy một đặc điểm chung giống hai vụ trên: nhiều nhát dao đâm trên người và hốc mắt bị tổn hại. CQĐT cũng không thể nhận diện được nạn nhân này.

Lyubov Biryu- nạn nhân được phát hiện đầu tiên của “gã đồ tể vùng Rostov”.

Chỉ huy cơ quan an ninh khu vực, Thiếu tá Fetisov đã tổ chức đội trọng án với 10 Điều tra viên dày dạn kinh nghiệm, hoạt động 24/24 với mục tiêu phá án trong thời gian ngắn nhất. Ông muốn tới tâm của vụ giết người man rợ này và ngăn chặn gã điên nào đó đang tìm kiếm các nạn nhân là nữ giới yếu đuối. Trong số những người ông tuyển lựa có một Thiếu úy tới từ phòng nghiên cứu tội phạm học tên là Viktor Burakov, 37 tuổi. Anh là người giỏi nhất trong nhóm về khả năng phân tích chứng cứ hiện trường như dấu vân tay, vân bàn chân và các dấu vết khác. Anh còn là một chuyên gia về khoa học cảnh sát và võ thuật. Không ai khi đó biết rằng Burakov sẽ là một trong những người góp công lớn nhất phá án về sau.

Trong cùng tháng 1 đó, thi thể nạn nhân thứ 4 được tìm thấy. Dường như cô đã bị sát hại khoảng 6 tháng trước và ở gần khu vực nơi thi thể thứ 2 được tìm thấy. Hiển nhiên các vết thương trên người cô rất giống với 3 nạn nhân trước. Tuy nhiên lần này quần áo của cô vẫn còn được vứt lại bên cạnh thi thể. Kiểm tra cho thấy cô có thể là một thiếu nữ.

Do không có manh mối nào để điều tra, tổ trọng án quyết định lục lại chuỗi các sự kiện đã xảy ra để tìm kiếm xem còn có nạn nhân nào khác hay không. Nhiệm vụ đầu tiên của Burakov là dẫn đầu một cuộc điều tra vào làng Novoshakhtinsk, một thị trấn khai mỏ và làm ruộng trong khu vực, nơi một cô bé 10 tuổi mới được thông báo mất tích.

Cô bé đó là Olga Stalmachenok, đã mất tích sau một buổi học đàn piano vào ngày 10-12-1982. Chưa ai nhìn thấy cô bé cả. Burakov đã thẩm vấn cha mẹ nạn nhân và biết rằng cô bé rất yêu quý cha mẹ và không có lý do gì để bỏ nhà ra đi. 4 tháng sau khi Olga mất tích, thi thể cô bé đã được tìm thấy trong một cánh đồng, cách trường dạy nhạc gần 5km. Cơ thể lõa lồ của cô bé nằm bất động trong một chiếc máy kéo đang nằm im bên ngoài nông trại của một hợp tác xã. Cảnh sát địa phương để nguyên hiện trường để Burakov tới kiểm tra. Do Olga bị giết trong mùa đông nên tuyết đã bảo quản nguyên vẹn thi thể của cô bé. Trên cái xác, ở các khu vực hộp sọ, ngực và bụng, người ta có thể nhìn rõ các vết dao. Giống như các vụ khác, thủ phạm cũng dùng dao tấn công vào mắt nạn nhân.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Burakov tin rằng anh đang phải truy tìm một kẻ giết người tàn bạo nhưng lại rất khôn ngoan. Y tấn công nạn nhân với tốc độ nhanh, không khiến người khác chú ý tới hành động phạm tội của mình và có khả năng xóa dấu vết rất tốt. Tài xóa dấu vết của y khiến Burakov không thể liên hệ các vụ giết người với bất kỳ kẻ tình nghi nào.

Burakov đã lần theo quãng đường dài từ nơi tìm thấy thi thể Olga tới trường dạy nhạc và tin rằng kẻ giết người có một chiếc xe hơi. Anh cũng thấy rằng kẻ giết người chắc phải có ngoại hình bình thường, thậm chí tạo sự tin cậy để không khiến người ta hoảng sợ khi tiếp cận. Không một nét gì trên người y có thể khiến phụ nữ hoặc trẻ em biết rằng tính mạng họ đang bị đe dọa. Nghĩa là việc tìm y sẽ vô cùng khó khăn. Tuy nhiên chắc chắn y phải có vấn đề về thần kinh đặc biệt và rất có thể đặc điểm này sẽ khiến y sớm lộ diện.

Hải Yến

duluan.com.vnTheo http://congly.com.vn/sat-thu-rostov-ky-1-nhung-dau-vet-dam-mau-c1038n20120419191327906p0.htm
Bạn đang đọc bài viết Sát thủ Rostov (kỳ 1): Những dấu vết đẫm máu tại chuyên mục Thế giới của Báo điện tử Công lý. Mọi thông tin chia sẻ, phản hồi xin gửi về hòm thư conglydientu@congly.vn, Hotline 091.2532.315 - 096.1101.678

ý kiến của bạn

Sự kiện nổi bật