Báo Công lý
Thứ Ba, 19/11/2019

Biên cương vẹn tròn một dải

08/5/2018 06:57 UTC+7
(Công lý) - Trong suốt hai cuộc kháng chiến, với vị trí chiến lược quan trọng về quốc phòng - an ninh, biên giới luôn là “điểm ngắm” của các thế lực thù địch nhằm phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc, kích động các phần tử xấu tham gia vào hoạt động thổ phỉ.

Song chúng đã thất bại thảm hại trước tinh thần cảnh giác, đoàn kết và ý chí quật cường của quân và dân ta.

Trải qua bao cơn biến động, tình người của các dân tộc đã dệt trên đất biên cương hôm nay bạt ngàn màu xanh no ấm và bình yên.

Cam go “tiễu phỉ, trừ gian”

Kể từ sau chiến thắng Điện Biên Phủ, cùng với cả nước, nhân dân biên giới theo tiếng gọi của Đảng, của Bác Hồ ra sức bảo vệ quê hương, bảo vệ thành quả cách mạng. Đặc biệt, thắng lợi của cuộc vận động cải cách dân chủ và hợp tác hóa ở miền núi năm 1958 đã tạo nên một chuyển biến lớn trong đời sống chính trị - xã hội của đồng bào. Đó là cuộc đấu tranh giai cấp sâu sắc nhằm làm thay đổi bộ mặt của miền núi, mở đường đưa miền núi từng bước tiến lên, tăng cường đại đoàn kết dân tộc, giữ vững an ninh trật tự.

Biên cương vẹn tròn một dải

Tham mưu trưởng Fulro Zanna: “Không ở đâu bằng đất quê mình!”

Tuy nhiên, bọn phản động phong kiến, thổ ty, lang đạo cát cứ dưới sự hậu thuẫn của Pháp đã lợi dụng sự kì thị, thành kiến dân tộc để lừa phỉnh, kích động quần chúng nhân dân gây bạo loạn, bỏ bản làng vào rừng hoạt động thổ phỉ, chống phá cách mạng. Chúng lựa chọn các khu vực biên giới trọng điểm như Hà Giang, Lào Cai, Lai Châu, Nghệ An, Quảng Ninh, Sơn La... để tiến hành thực hiện các âm mưu xưng vua, nổi phỉ. Đồng thời, chúng điên cuồng tìm cách câu móc với các cụm phỉ và bọn đế quốc phản động để chống phá, vô hiệu hóa chính quyền cấp xã và manh động tấn công đánh chiếm các huyện lỵ, uy hiếp chính quyền cơ sở khiến quần chúng nhân dân vô cùng hoang mang lo sợ, gây mất an ninh chính trị trên một địa bàn rộng.

Có thể nói, trong giai đoạn này, cuộc đấu tranh chống phỉ và bạo loạn phản cách mạng, chống lại âm mưu lợi dụng tôn giáo, dân tộc là vấn đề hết sức phức tạp, dai dẳng và quyết liệt, đòi hỏi những chiến sĩ công an nhân dân vũ trang phải hết sức cảnh giác và nhanh chóng ổn định tình hình. Các tổ công tác tỏa xuống các địa bàn trọng điểm, bám bản, bám dân, nắm bắt tư tưởng của bà con để kịp thời xử lý khi có tình huống xảy ra.

Vào những năm 59, 60 của thế kỷ trước, tình hình khu vực biên giới Hà Giang trở nên rất phức tạp. Bọn phản cách mạng đã tập hợp cấu kết với nhau gây ra bạo loạn ở 2 huyện biên giới Đồng Văn và Hoàng Su Phì. Sau một thời gian ẩn mình, giấu mặt, các toán phỉ đã công khai nổ súng chống lại cách mạng, nổi dậy chiếm giữ Cổng Trời, bắn chết nhiều cán bộ của ta. Bọn chúng cưỡng ép nhân dân vào các trại tập trung, bắt bà con cắt máu ăn thề sẽ theo chúng gây bạo loạn.

Không lời nào có thể nói hết được những khó khăn, gian khổ và hiểm nguy của những chiến sĩ Công an nhân dân vũ trang Hà Giang ngày ấy. Ngoài các lực lượng địa phương, Bộ Tư lệnh Công an nhân dân vũ trang đã tăng cường Tiểu đoàn cơ động 12, Tiểu đoàn 55 Biên phòng Cao Bằng lên Hà Giang phối hợp với Trung đoàn 246 Việt Bắc để trấn áp phỉ. Đã có nhiều cuộc đụng độ nảy lửa giữa các chiến sĩ công an vũ trang và bọn phỉ. Các anh đã phải đu mình trên những vách đá tai mèo dựng đứng, vượt mưa tuyết, bẫy đá và hỏa lực của địch để từng bước lần sâu vào trận địa, lần lượt đánh tan ba cụm phỉ lớn của địch.                

Sau khi những tên cầm đầu bị bắt và tiêu diệt, các đường dây phản động bị phá rã. Những tên cầm đầu bị đưa ra xét xử trước quần chúng nhân dân. Tình hình các huyện Đồng Văn, Vị Xuyên, Hoàng Shu Phì và vùng Bát Đại Sơn dần ổn định. Nhân dân các dân tộc nơi đây sẽ không quên những người chiến sĩ đã chiến đấu để bảo vệ cuộc sống của họ. Cuộc chiến đấu ngoan cường bảo vệ thị trấn Đồng Văn suốt 12 ngày đêm của tiểu đội công an nhân dân vũ trang do Thượng sĩ Mai Xuân Hùng chỉ huy trước sự bao vây, tấn công của địch; trận tập kích giải phóng Cổng trời của các chiến sĩ đại đội 2 trung đoàn 246 hay đêm giao thừa trên trận địa Má Sồ của các chiến sĩ tiểu đoàn 12, đại đội 10 tỉnh đội Hà Giang... sẽ mãi là bản hùng ca trên cao nguyên đá.

Sức mạnh của lòng nhân ái

Từ năm 1955 đến năm 1961, Mỹ - Ngụy đã tung gần 200 tên tay sai từ các căn cứ của chúng trên đất Lào vào biên giới nước ta, đồng thời lôi kéo trên 1000 thanh niên các dân tộc di cư sang Lào để huấn luyện, đào tạo thành đội quân tay sai cho chúng. Cũng trong giai đoạn này, tình hình biên giới Việt - Lào vô cùng căng thẳng. Cuộc nội chiến ở Lào diễn ra ngày một ác liệt, cán bộ và nhân dân Lào yêu nước bị bọn phản động phái hữu sát hại và truy đuổi phải tạm lánh qua nước ta để tránh sự khủng bố của địch. Bọn phản động lưu vong Thái - Mông rắp tâm phối hợp với bọn phái hữu Lào âm mưu chiếm đóng toàn bộ Tây Bắc và miền Tây Nghệ An. Vùng biên giới Điện Biên, Sơn La, Nghệ An, Thanh Hóa, mỗi ngày các đồn biên phòng và chính quyền địa phương phải tiếp nhận và giải quyết nơi ăn chốn ở cho hàng nghìn người Lào.

Biên cương vẹn tròn một dải

Những tên phỉ ở Hà Giang bị đưa ra xét xử 

Tình thế ấy buộc chúng ta không thể nhân nhượng. Cùng với các lực lượng vũ trang chủ lực và quân dân dân Lào, công an vũ trang các tỉnh giáp Lào đã đánh bại những cuộc càn quét của địch, mở rộng vùng giải phóng kéo dài từ Thượng Lào tới Trung Lào. Đối với bọn tàn phỉ, nhiều chuyên án được triển khai theo phương thức mới là chủ động “đánh địch trong lòng địch”, tập kích vào các ổ phỉ, biệt kích và các trung tâm gián điệp trên đất Lào như căn cứ Pa Thơm, Nà Lầm, Cà Đưa, Kha Mun, Nậm Cắn, Sầm Nưa, Na Ngoi, Nậm Vẹo, Thà Khẹt... Chỉ trong một thời gian ngắn, chúng ta đã cơ bản trấn áp được các cụm phỉ trên đất Lào, đồng thời đón bắt nhiều tên gián điệp từ Lào mò về hòng cài cắm trên biên giới.    

Những tháng ngày sau giải phóng (30/4/1975), người dân Tây Nguyên ra sức xây dựng, tái thiết lại quê hương. Nhưng niềm vui chưa bén rễ thì bọn tàn quân ngụy đã câu kết với các thế lực thù địch bên ngoài đã nổi lên chống phá cách mạng, phá hoại cuộc sống yên bình. Các buôn làng bị đánh phá, người già, trẻ em bị giết hại, thanh niên bị bắt vào rừng rồi đưa sang Campuchia để huấn luyện trở thành lực lượng chống phá lâu dài. Rồi những luận điệu xuyên tạc trắng trợn để chia rẽ người Kinh với người Thượng được tung ra khiến các buôn làng chìm trong hoang mang, sợ hãi.

Đạo lý ngàn đời của dân tộc Việt Nam là lấy nhân nghĩa để thắng hung tàn. Chủ tịch Hồ Chí Minh lúc sinh thời từng nói: “Trong mấy mươi triệu con người cũng có người thế này, thế khác nhưng thế này, thế khác đều là dòng dõi tổ tiên ta. Vậy phải khoan hồng, đại độ và đối với đồng bào lầm đường, lạc lối ta phải lấy tình nhân ái mà cảm hóa họ”. Thời điểm ấy, Trung ương Đảng cũng đã ra Nghị quyết, trong đó nhấn mạnh: Vấn đề chính trị phải được giải quyết một cách cơ bản và lâu dài, việc truy quét các thế lực thù địch phải gắn liền với nhiệm vụ thực hiện chính sách của Đảng đối với dân tộc, tôn giáo.

Và từ chủ trương đúng đắn ấy, các lực lượng quân đội, công an cùng các ngành chức năng đã vào cuộc. Bằng sức mạnh vật chất kết hợp với sức mạnh của lòng nhân ái, những người lính đứng chân trên đất bazan đỏ nắng đỏ gió đã đem tấm lòng, cử chỉ, việc làm của mình để đến với từng bếp lửa, từng ché rượu để lời lành như nước suối mát lan toả, có sức kêu gọi con em Tây Nguyên trở về từ rừng sâu.

Ngay cả những tên cầm đầu, có vai trò yếu nhân trong tổ chức này như Thiếu tá Fulro Liêng Bang, Tham mưu trưởng Quân khu 4 hiện ở xã Đa Đờn, huyện Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng, hoặc Zanna, Tham mưu trưởng Fulro Quân khu 2 cũng đều phải bật thốt lên rằng: “Ở rừng khổ quá, tôi tự bỏ hàng ngũ để trở về với chính quyền cách mạng. Sau khi về, được chính quyền hỗ trợ, giúp đỡ nên gia đình tôi phát triển được kinh tế, mỗi năm thu được hàng chục, rồi hàng trăm triệu đồng. Cuộc sống no đủ, sung túc dần lên. Không ở đâu bằng đất quê mình...”.

Vững bền cột mốc lòng dân

Là lực lượng nòng cốt, tiên phong trong tiễu trừ thổ phỉ, những người lính quân hàm xanh hiểu rất rõ tư tưởng của vị Cha già dân tộc. Từ quan điểm nhất quán ấy, bằng sức mạnh vật chất kết hợp với sức mạnh của lòng nhân ái, những người lính đứng chân trên đất biên thùy đã đem tấm lòng, cử chỉ, việc làm của mình đến với từng bếp lửa, từng bầu rượu... để lời lành như nước suối mát lan toả dần, có sức kêu gọi những người dân bị phỉ dụ dỗ, khống chế trở về với bản làng, với chính quyền cách mạng. Cùng với đó, các anh đã phối hợp chặt chẽ với các lực lượng khác và chính quyền địa phương tiến hành các biện pháp nghiệp vụ, tập trung lực lượng phá tan âm mưu gây bạo loạn ở Quang Chiểu (Thanh Hóa), ở Hồ Thầu, Giào San, Phong Thổ (Lai Châu), Ý Tý (Lào Cai), Thanh Ý (Quảng Ninh), Kỳ Sơn (Nghệ An)..., kêu gọi hàng nghìn tên phỉ ra đầu thú trở về sinh sống với gia đình. Những tên đầu sỏ ngoan cố đều bị tiêu diệt hoặc bị bắt rồi đưa ra xét xử.     

Pù Nhi, một bản nhỏ của đồng bào Mông chênh vênh trên sườn núi cao miền Tây Thanh Hóa là nơi Mỹ và bọn tay sai rắp tâm kích động bà con nổi lên một cuộc bạo loạn xưng vua, khiến các chiến sĩ công an nhân dân vũ trang phải mở nhiều đợt truy lùng phỉ ráo riết. Nhưng chính tại nơi này, cuộc đấu tranh bảo vệ an ninh biên giới của những chiến sĩ quân hàm xanh đã trở thành một điểm sáng của việc dân vận khéo.

Để mang lại bình yên cho mỗi bản làng, những cán bộ vận động quần chúng đã vượt núi, băng rừng đi tìm người dân về lại bản xưa, cùng nhau gây dựng cuộc sống mới. Từ những bản làng hoang vắng bóng người, chưa đầy 1 năm sau, Pù Nhi “ấm bản, no mường” với những thửa ruộng cho bông lúa mẩy, có kênh thủy lợi dẫn nước, cho điện thắp sáng, có chính quyền xã và chi bộ Đảng. 9 dòng họ của người Mông ở Pù Nhi đều tin theo các anh, tình nguyện bám bản, bám đường biên, tham gia tập luyện dân quân tự vệ để bảo vệ an ninh tổ quốc.      

Tương tự như Pù Nhi, ở nơi đầu nguồn sông Mã hay vùng đất ngã ba biên giới cuối trời Tây Bắc, những chiến sĩ công an nhân dân vũ trang cũng lập nên chiến công vang dội. Trần Văn Thọ, Nguyễn Đình Thử cùng biết bao đồng đội đã đem sức trẻ và lòng nhiệt tình cách mạng để khơi lên ngọn lửa niềm tin trong lòng đồng bào các dân tộc Hà Nhì, Thái, Mông... Vượt qua được mọi thử thách của thiên nhiên, sự thâm hiểm, manh động của bọn thổ phỉ để bảo vệ và kêu gọi người lầm đường lạc lối trở về với chính quyền cách mạng, các anh đã dần trở thành chỗ dựa tin cậy của đồng bào, dựng lên cột mốc vững bền trong lòng nhân dân.     

Quá khứ bắc cầu tới tương lai, suốt nhiều thập kỷ qua, bài học tiễu trừ thổ phỉ bằng thu phục nhân tâm đã và sẽ luôn còn nguyên giá trị. Tuy đứng trước một kỉ nguyên mới đầy cơ hội và thách thức, song chúng ta tin rằng, với những chiến công mà các thế hệ cha anh đã gây dựng bao năm qua và những chiến công trên biên giới hôm nay sẽ nối tiếp nhau, đan kết vào nhau, tạo thành một dòng chảy liên tục, giữ cho biên cương luôn vẹn tròn một dải, từ địa đầu Móng Cái đến đất mũi Cà Mau.

Tuệ Lâm
Bạn đang đọc bài viết Biên cương vẹn tròn một dải tại chuyên mục Xã hội của Báo điện tử Công lý. Mọi thông tin chia sẻ, phản hồi xin gửi về hòm thư conglydientu@congly.vn, Hotline 091.2532.315 - 096.1101.678

ý kiến của bạn

Sự kiện nổi bật