Phóng sự - Ghi chép

Hồi sinh những mảnh đời lầm lỡ

Gia Ân 12/12/2025 - 07:13

Mỗi buổi sáng tại Cơ sở cai nghiện ma túy số 1, xã Hải Lộc, Nghệ An, lớp học vang lên tiếng đọc bài rộn rã, xen lẫn những tiếng cười vui tươi. Những bàn tay run run lần đầu cầm phấn, ánh mắt đăm chiêu khi viết từng nét chữ, tất cả đều ẩn chứa khát khao làm lại cuộc đời. Những con chữ nơi đây trở thành nhịp cầu nối quá khứ và tương lai, dẫn lối học viên đến cơ hội sống mới.

Học chữ giữa những ánh mắt hy vọng

Học viên trong lớp phần lớn đã trưởng thành, có người đã ngoài 50 tuổi và việc tiếp nhận tri thức mới, rèn luyện kỹ năng đọc, viết đối với họ là cả một hành trình gian nan. Với nhiều người, đây không chỉ là việc học chữ, mà còn là thử thách về niềm tin vào chính bản thân, về khả năng khởi đầu lại cuộc đời.

Ông V.V.P., 54 tuổi, trú xã Quỳ Hợp, nghẹn ngào chia sẻ: “Tôi chưa từng được cầm bút, chưa từng biết cảm giác viết một chữ. Giờ đây, lần đầu tiên viết được tên mình trên bảng, tôi thấy hạnh phúc và tự hào vô cùng. Cảm giác như được sống lại một lần nữa”.

z7276801999702_0c9ca330f77b305a9e727cae349b5e24.jpg
Cán bộ Cơ sở cai nghiện ma túy số 1 hướng dẫn học viên viết chữ.

Ông P. nghiện ma túy gần 20 năm, hơn hai thập kỷ chìm trong bóng tối của cơn nghiện khiến hành trình cai nghiện của ông mỗi ngày đều là một thử thách sinh tồn. Nhưng nhờ sự quan tâm, chăm sóc tận tình và lời động viên của cán bộ cơ sở, sức khỏe ông dần ổn định.

Giờ đây, niềm vui lớn nhất của ông không chỉ là khỏe mạnh mà còn là được tiếp xúc với tri thức, học chữ, học văn hóa, tìm hiểu pháp luật, một thế giới tưởng chừng xa vời nay lại trở nên gần gũi, ấm áp.

Cùng ông P., anh P.V.Q., 32 tuổi, trú phường Quỳnh Phương, cũng đang từng bước trên con đường học chữ đầy gian khó. Anh Q. tâm sự: “Điểm yếu lớn nhất đời tôi là không biết chữ. Khi lần đầu bước vào lớp xóa mù chữ, tôi không hình dung được cảm giác viết được dòng chữ đầu tiên lại hạnh phúc đến vậy. Mỗi chữ tôi viết ra như một lời nhắc nhở bản thân về lỗi lầm, về trách nhiệm với chính mình và với gia đình”.

Mỗi nét chữ run run trên bảng, mỗi dòng viết vụng về nhưng đầy tâm huyết đều trở thành minh chứng cho sự kiên trì, nghị lực và ý chí không chịu khuất phục.

Ở lớp học này, con chữ không chỉ mở ra thế giới tri thức, mà còn gieo niềm tin, thắp sáng hy vọng, giúp những người từng lầm lỡ nhìn thấy tương lai và nhận ra rằng, dù tuổi đời có lớn, quá khứ có nặng nề đến đâu, cơ hội để bắt đầu lại vẫn luôn hiện hữu.

Những giờ học không chỉ là chữ viết

Hiện tại, Cơ sở cai nghiện ma túy số 1 duy trì ba lớp xóa mù chữ tại ba phân khu, với tổng số 11 học viên nam. Mỗi lớp là một thế giới riêng, nơi những con người từng lầm lỡ, từng gục ngã dưới bóng tối của cơn nghiện, bắt đầu hành trình gieo chữ và gieo hy vọng.

z7276910073411_166b0c2be6a1b5f2b2ff72d061df7195.jpg
Cơ sở cai nghiện ma túy số 1 đã xây dựng nhiều nội dung mới như chào cờ hằng tuần, tuyên truyền pháp luật để học viên hiểu rõ, nếu tái sử dụng ma tuý sẽ phải chịu trách nhiệm hình sự.

Chương trình học được thiết kế linh hoạt, phù hợp với khả năng, tâm lý và điều kiện của từng học viên. Sau ba tháng kiên trì, nhiều học viên đã có thể đọc và viết các chữ cái cơ bản; sau sáu tháng, kỹ năng đọc, viết cơ bản dần hoàn thiện, mở ra cánh cửa tri thức đầu tiên trong đời họ.

Nhưng mục tiêu của lớp học không chỉ dừng lại ở việc biết chữ. Khi trở về cộng đồng, những học viên này cần nắm vững pháp luật, hiểu rõ quyền lợi và nghĩa vụ của mình, đồng thời sở hữu những kỹ năng sống cơ bản để tự tin tái hòa nhập xã hội.

Đại úy Nguyễn Thị Yến, cán bộ y tế kiêm giáo viên tại cơ sở, chia sẻ: “Ban đầu, nhiều học viên mặc cảm, ngại học. Họ lo sợ bị cười nhạo, lo sợ chậm tiến so với người khác.

Chúng tôi vừa dạy chữ, vừa lắng nghe, thấu hiểu tâm lý, động viên từng người. Khi họ viết được chữ đầu tiên, ánh mắt họ bừng sáng, nụ cười nở trên môi, đó là phần thưởng vô giá mà không tiền bạc nào mua được”.

Những giờ học ở lớp không chỉ gói gọn trong bảng, phấn và sách giáo khoa. Học viên được hướng dẫn nhận diện chữ, ghép vần, đọc hiểu, nhưng đồng thời cũng được tiếp cận những kiến thức rộng hơn: lịch sử dân tộc, văn hóa, kỹ năng sống, phòng chống tái nghiện, pháp luật và các nghề nghiệp phù hợp.

Trong những giờ giải lao, lớp học trở thành không gian chia sẻ câu chuyện đời, những niềm vui giản dị khi viết đúng một chữ, đọc trôi chảy một đoạn văn hay lần đầu tiên tự điền tên mình vào giấy tờ. Những khoảnh khắc ấy, tưởng nhỏ bé, nhưng với nhiều học viên, đó là bước ngoặt đánh dấu sự thay đổi, sự trở lại với cuộc sống tích cực.

Không chỉ trong lớp học, các hoạt động sinh hoạt hàng ngày cũng đóng vai trò quan trọng trong việc rèn luyện kỷ luật, hình thành thói quen tốt và tinh thần tập thể.

Buổi sáng, học viên dậy sớm tập thể dục, quét dọn, chuẩn bị lớp học; bữa ăn tập thể tuy giản dị nhưng đầy đủ dinh dưỡng, góp phần phục hồi sức khỏe sau những năm tháng đắm chìm trong cơn nghiện.

Sau giờ học, học viên được tham gia thể thao, tư vấn tâm lý, học nghề, từng hoạt động nhỏ đều góp phần xây dựng tính tự lập, nâng cao ý thức tự chăm sóc bản thân, đồng thời học cách tôn trọng và sống có trách nhiệm với cộng đồng xung quanh.

Trong từng chi tiết nhỏ, từ việc cầm phấn viết chữ, rửa chén bát, quét lớp học, đến việc lắng nghe, chia sẻ với bạn học - học viên đều rèn luyện sự kiên nhẫn, tinh thần trách nhiệm và ý chí phục hồi.

z7276909980826_355520fd10debb9f67ae69015b8a18ac.jpg
Lớp học xóa mù chữ không chỉ nâng cao nhận thức, giáo dục đạo đức, hình thành lối sống tích cực mà còn chuẩn bị tâm thế vững vàng để trở về cộng đồng.

Những con chữ trên bảng không chỉ là công cụ tri thức, mà còn là biểu tượng của hy vọng, nhắc nhở mỗi học viên rằng, dù từng vấp ngã, họ vẫn có cơ hội để đứng lên, để sống tốt hơn, để trở về làm người có ích cho gia đình và xã hội.

Mỗi nét chữ, một bước trở về

Trung tá Trần Hồng Quân, Trưởng Cơ sở cai nghiện số 1, chia sẻ: “Khi học viên biết chữ, họ mới nhận thức đúng, hành xử đúng, từ đó sửa chữa lỗi lầm và hòa nhập xã hội.

Lớp học xóa mù chữ không chỉ nâng cao nhận thức, giáo dục đạo đức, hình thành lối sống tích cực mà còn chuẩn bị tâm thế vững vàng để trở về cộng đồng. Mỗi con chữ là một bước chân trên hành trình trở lại cuộc sống”.

Chính nhờ những nỗ lực bền bỉ của cán bộ cơ sở và sự kiên trì từng ngày của học viên, nhiều người đã tìm thấy hy vọng mới, niềm tin vào một tương lai khác. V.V.P., sau hơn hai thập kỷ chìm trong bóng tối của cơn nghiện, giờ đây có thể đọc, viết và hiểu những kiến thức pháp luật cơ bản.

Anh P.V.Q., từng mặc cảm vì không biết chữ, nay tự tin hơn khi viết ra suy nghĩ, kể lại câu chuyện đời mình, đồng thời nhận ra trách nhiệm với chính bản thân và gia đình. Anh P.V.L., người từng nghĩ rằng cuộc đời đã khép lại, giờ đây thấy mình vẫn còn cơ hội làm lại từ đầu, thấy rằng tuổi tác, quá khứ hay sai lầm trước đây không thể ngăn cản nỗ lực vươn lên.

Ở Cơ sở cai nghiện ma túy số 1, niềm tin ấy đang lan tỏa từng ngày, viết tiếp những chương mới cho những mảnh đời chưa kịp khép lại, gieo hi vọng rằng mọi sai lầm đều có thể sửa chữa, mọi con người đều xứng đáng một khởi đầu mới.

(0) Bình luận
Nổi bật
Hồi sinh những mảnh đời lầm lỡ