Mô hình “mua đất - chờ tăng giá - bán chênh lệch” sẽ dần nhường chỗ cho mô hình khai thác dòng tiền thông qua cho thuê và vận hành tài sản dài hạn.
Trong nhiều năm, chính sách nhà ở tại Việt Nam gần như xoay quanh mục tiêu sở hữu nhà. Điều này tạo áp lực tài chính lớn lên người trẻ, đặc biệt tại các đô thị lớn khi giá nhà tăng nhanh hơn nhiều so với thu nhập.

Hiện nay, một gia đình trẻ tại Hà Nội hay TP. Hồ Chí Minh thường có tổng thu nhập khoảng 25-50 triệu đồng mỗi tháng. Theo nguyên tắc tài chính an toàn, chi phí nhà ở không nên vượt quá 35-40% thu nhập. Điều đó đồng nghĩa khả năng chi trả phù hợp chủ yếu nằm ở phân khúc căn hộ khoảng 1,5-3,5 tỷ đồng hoặc thuê nhà trong khoảng 6-12 triệu đồng mỗi tháng.
Tuy nhiên, nguồn cung phù hợp với nhóm khách hàng này hiện rất thiếu. Ông Nguyễn Quốc Khánh - Phó chủ tịch Hội Môi giới Bất động sản Việt Nam (VARS) phân tích, mô hình “mua đất - chờ tăng giá - bán chênh lệch” sẽ dần nhường chỗ cho mô hình khai thác dòng tiền thông qua cho thuê và vận hành tài sản dài hạn.
Các mô hình như căn hộ công nhân, ký túc xá, serviced apartment, co-living hay đô thị công nghiệp tích hợp được đánh giá có nhiều tiềm năng.
Những địa phương như Bắc Ninh, Hải Phòng, Hưng Yên, Đồng Nai hay Long An được xem là các khu vực hưởng lợi lớn nhờ tốc độ tăng dân số cơ học cao và nhu cầu thuê nhà lớn từ chuyên gia, công nhân.
Cũng chính từ câu chuyện nhà ở cho thuê nói chung, nhiều chuyên gia cho rằng Việt Nam cần thay đổi căn bản cách tiếp cận với nhà ở xã hội.
Theo các chuyên gia, tư duy mới cần chuyển từ “hỗ trợ, ban phát” sang “bảo đảm quyền an cư” của người dân. Nhà ở xã hội không thể chỉ là những khối nhà giá rẻ, mà phải là môi trường sống đầy đủ tiện ích, an toàn và văn minh.
Điều này đòi hỏi hạ tầng kỹ thuật và hạ tầng xã hội phải được đầu tư đồng bộ ngay từ đầu, thay vì xây nhà trước rồi bổ sung tiện ích sau. Đặc biệt, nhà ở xã hội cho thuê cần được chú trọng để có thể thành phân khúc chiến lược.