Báo Công lý
Thứ Sáu, 05/6/2020

Tâm sự trong tù của phụ tá ông trùm đất Quảng

09/3/2013 13:47 UTC+7
“Con cái đang tuổi lớn, vợ thì trẻ mà án tôi lại dài, không biết cô ấy có đảm đương được…”, là trăn trở của phụ tá ông trùm Phương “Ninh Hột” khi nghĩ về gia đình.

Phò tá ông trùm vì mưu sinh

Vẫn dáng người thấp đậm nhưng đôi mắt to, vằn đỏ dưới hàng lông mày chổi xể không còn thần thái áp đảo người khác, Bùi Hải Bài, sinh năm 1957, ở Móng Cái, Quảng Ninh, phụ tá thân tín của ông trùm Phương “Ninh Hột” khiến người ta thấy dễ gần hơn bởi thái độ niềm nở đến nhũn nhặn. Bài đang cải tạo bản án 20 năm tù ở trại giam Nam Hà. Anh ta khoe vừa mới ở Quảng Ninh về sau phiên tòa phúc thẩm và sẽ “tiếp tục kháng cáo vì tôi đâu có giết người”.

 

Quá nửa đời người bôn ba thương trường, giờ vào trại giam nên Bài có nét khôn ranh của người từng trải, nếm đủ mùi thắng thua, được mất. Ngoài một câu vắn tắt về lai lịch mình xuất thân là con nhà buôn bán, anh ta hầu như không một lần nữa nói hơn về gia đình mình trong suốt cuộc nói chuyện. Hỏi Bài sao lại giúp việc cho anh em Nguyễn Tiến Phương, đáp lại chỉ là tiếng cười và một câu trả lời theo kiểu muốn hiểu sao thì hiểu: “Buôn có bạn, bán có phường. Tôi tham gia buôn bán chứ có giúp việc cho ai đâu. Thương trường là chiến trường mà”.

 

Không hé lộ thân phận, Bài chỉ đơn giản kể là nối nghiệp gia đình rồi qua đó mà quen anh em Phương, cùng kết hợp làm ăn. Ở cái tuổi đã quá nửa đời bôn ba, nhiều phen bầm dập với thương trường nên Bài thừa kinh nghiệm để tiếp chuyện, dẫn dắt người khác theo ý mình. Ngay cả khi vào tù, Bài vẫn giữ quan điểm càng ít người biết về mình càng tốt. Anh ta trả lời rất chung chung, không kêu oan hay đổ lỗi cho người khác mà chỉ một mực nói rằng “tôi không giết ai cả”. Quả đúng vậy, Bài không giết ai nhưng từ cuộc điện thoại bẩm báo của anh ta mà có hai thanh niên trẻ thiệt mạng.

 

Dưới trướng anh em ông trùm Phương “Ninh Hột”, nhiệm vụ của Bài là cùng những người khác kiểm soát khu vực bến Lục Chắn ở cửa khẩu Móng Cái, nơi đưa hàng hóa sang Trung Quốc qua sông Ka Long. Để độc chiếm thị trường, Phương và đám tay chân dùng mọi thủ đoạn để giành quyền kiểm soát khu vực này và nhiều công ty, doanh nghiệp muốn xuất được hàng phải nộp “tô” cho Phương thì hàng mới ra nước ngoài trot lọt. Vì cái kiểu làm ăn ấy mà rất nhiều người hận Phương trong đó có Lê Hữu Vinh, Phó Giám đốc công ty Hồng Kông.

 

Theo cơ quan điều tra, vì muốn chuyến hàng đông lạnh xuất khẩu sang Trung Quốc trót lọt nên Vinh chủ động gọi điện xin Phương cho đi nhờ nhưng vì mâu thuẫn nên Phương từ chối khéo với lý do đang làm cầu. Bực tức, Vinh chửi Phương và hẹn đánh nhau.

 

Chiều ngày 29/5/2009, Vinh cùng Lê Văn Điệp, Nguyễn Văn Trí và 4 người khác đi xe máy vào Trạm Bộ đội biên phòng xin xuất hàng qua biên giới và được đồng ý. Điệp, Trí cùng Đoàn Quyết Chiến ở lại bến Lục Chắn, xã Hải Sơn, chờ xuống hàng, còn Vinh cùng những người khác đi ô tô về Tp. Móng Cái.

 

Tâm sự trong tù của phụ tá ông trùm đất Quảng

Phạm nhân Bùi Hải Bài

 

Bùi Hải Bài là người đầu tiên phát hiện người của Vinh ở khu vực cửa khẩu nên điện báo cho Nguyễn Tiến Phương và ông trùm đã chỉ đạo em trai đưa người tới xử lý. Ngay sau đó một trận xô xát có vũ khí đã xảy ra mà kết quả là hai anh Điệp và Trí bị đánh trọng thương. Ông trùm chỉ đạo đưa người bị thương sang Trung Quốc “điều trị” để rồi cả hai người bị thương đều bị sát hại, vứt xác phi tang. Sau khi vụ việc vỡ lở, anh em ông trùm tra tay vào còng. Bài và những tên đồng bọn khác cũng không tránh khỏi vòng lao lý. Tại phiên tòa sơ thẩm, Bài bị kết án 15 năm tù, nhưng đến phiên tòa phúc thẩm rồi giám đốc thẩm thì án của Bài tăng thêm 5 năm nữa cho dù anh ta có đơn xin giảm nhẹ tội và không đòi bồi thường của hai gia đình bị hại. 

 

“Tôi có giết họ đâu nên gia đình họ không yêu cầu bồi thường”, Bài nói với thái độ không phục. Anh ta đâu nghĩ rằng nếu như không có cuộc điện thoại của anh ta hôm đó và chuyện làm ăn cứ cạnh tranh lành mạnh thì làm gì có chuyện chém giết người khác để đến nỗi phải kéo nhau vào tù. 

 

Hỏi Bài có bao giờ cảm thấy “lăn tăn” vì cái chết của hai thanh niên vô tội, Bài bảo khó nói lắm vì “mình cùng làm, báo cáo cho tròn trách nhiệm, ngờ đâu chúng nó làm quá mới nên nông nỗi chứ chuyện đánh nhau tranh giành vẫn thường xuyên xảy ra”.

 

Chỉ lo vợ ở nhà không chịu được cô đơn

 

Bài có 3 con, đứa đầu năm nay lên lớp 12. Hỏi Bài có lo con cái ở nhà vì chuyện của bố mà bỏ bê học hành, anh ta cười tự tin: “tôi không lo vì chán học chữ thì tập buôn bán thôi. Nhà mình mấy đời đi lên từ buôn bán mà”. Người mà Bài cảm thấy bất an nhất lại là cô vợ trẻ, xinh đẹp. Theo lời Bài thì vợ anh ta từ ngày lấy chồng chỉ biết đẻ con và đi chợ, chưa phải lo kinh tế bao giờ cả, chỉ sợ chồng vắng nhà lâu ngày rồi “sinh chuyện”.

 

Hỏi Bài có tin vợ không, người đàn ông bước vào ngưỡng tuổi 60 cười không che đậy: “trước thì lo nhưng tạm thời thì không”. Thì ra vợ Bài vừa sinh thêm đứa con thứ tư và điều đó khiến anh ta tạm yên tâm về vợ mình.

 

Bản chất buôn bán nên khi vào trại giam, quá trình học nội quy, quy chế của trại, thấy có chế độ được gặp riêng dành cho phạm nhân cải tạo tốt, Bài nắm bắt ngay cơ hội có lợi cho mình. Anh ta tỏ ra là người biết hối cải, không chỉ hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao mà ngay cả trong buồng giam, cũng thể hiện mình là người sống chan hòa, không mâu thuẫn với ai. Năm đầu xếp loại hạnh kiểm khá, Bài tiếp tục phấn đấu, đến năm thứ hai rồi giữa năm thứ ba thì đủ tiêu chuẩn để được gặp riêng người thân. Trong căn buồng nhỏ mà các phạm nhân vẫn quen miệng gọi là buồng hạnh phúc, Bài được gặp vợ mình và cái điều anh ta toan tính, ấp ủ trong mấy năm trời rồi cũng thành sự thật. Vợ Bài có thai sau lần gặp đó và đầu năm 2013, anh ta có thêm một đứa con trai nữa. Mừng vì có thêm con trai song với Bài, niềm vui thầm kín của anh ta là vợ sẽ vướng bận chuyện con cái, không còn thời gian để nghĩ những điều vẩn vơ khác.

 

“Tôi lấy vợ vì yêu nhưng ở đời ai biết được hồi sau thế nào. Thôi thì cứ đến đâu liệu đến đó vậy”, Bài bảo. Anh ta chọn ngày lễ tình nhân để gặp vợ, ngầm nhắc nhở và cũng là chọn một dấu ấn khó quên về sự tính toán của mình.

 

Hỏi Bài đặt tên con là gì, anh ta ngập ngừng nói: “Làm cha không làm tròn trách nhiệm với đứa con mình sinh ra là một thiếu sót lớn. Biết là có lỗi với các con nhưng thôi thì mong chúng nó hiểu cho chứ chẳng biết làm sao. Em đặt tên con là Phú Quý vì muốn các con lớn lên, cuộc sống chỉ có bình an, không sóng gió”.

 

 Không hiểu lúc được gia đình báo tin vợ sinh con, Bài có nghĩ tới gia đình của hai thanh niên bị đồng bọn của anh ta sát hại. Họ còn rất trẻ, cả hai đều chưa lập gia đình trong khi bố mẹ đã già cả, ốm yếu. Xem ra không phải Bài sắp đặt được việc tặng vợ con cái mà bởi số phận vẫn còn ưu ái nên anh ta mới có được may mắn đó.

 

Lam Trinh

 

Bạn đang đọc bài viết Tâm sự trong tù của phụ tá ông trùm đất Quảng tại chuyên mục Xã hội của Báo điện tử Công lý. Mọi thông tin chia sẻ, phản hồi xin gửi về hòm thư conglydientu@congly.vn, Hotline 091.2532.315 - 096.1101.678
Tag :

ý kiến của bạn

Sự kiện nổi bật