Báo Công lý
Chủ nhật, 25/8/2019

Có nên “khép” lại những vụ án xâm hại tình dục trẻ em chỉ vì thiếu chứng cứ?

20/4/2019 10:02 UTC+7
(Công lý) - Thời gian qua, dư luận không khỏi phẫn nộ về những vụ việc xâm hại tình dục với trẻ em, nhiều vụ việc mà đối tượng xâm hại chính là người thân trong gia đình.

Và có rất nhiều vụ việc đã xảy ra nhưng người trong cuộc chưa thể lên tiếng do mặc cảm, sợ tiếng xấu hoặc tự thỏa thuận trái pháp luật để “dàn xếp” vụ việc nhằm trốn tránh các chế tài của pháp luật… Dù bị xử lý hay không bị xử lý đối với hành vi xâm hại tình dục trẻ em nhưng hơn ai hết, các em sẽ mang trên mình những vết thương về thể xác cũng như tinh thần trong suốt quãng đời còn lại mà khó có thể bị xóa nhòa. Và chỉ khi kẻ thủ ác bị trừng trị thích đáng mới vơi đi phần nào vết thương lòng của các em.

Nhiều vụ việc xâm hại tình dục trẻ em liên tục bị phát giác nhưng đối tượng phạm tội bị xử lý theo quy định của pháp luật thì thì rất hạn chế; nhiều vụ việc tuy đã khởi tố vụ án nhưng không thể khởi tố bị can do thiếu chứng cứ nên không thể xử lý dứt điểm. Nhiều cuộc hội thảo, tọa đàm…của các tổ chức bảo vệ trẻ em, các chuyên gia pháp lý, luật sư đã diễn ra sôi nổi, có lúc tranh luận gay gắt để tìm ra những giải pháp hữu hiệu nhằm ngăn chặn hành vi phạm tội và bảo vệ trẻ em. Nhiều giải pháp được nêu ra rất hợp lý, trong đó có ý kiến đề nghị cơ quan điều tra cần áp dụng biện pháp “gài bẫy” để thu thập chứng cứ hoặc bắt quả tang người phạm tội; biện pháp này được một số nước trên thế giới áp dụng rất hiệu quả.

Có nên “khép” lại những vụ án xâm hại tình dục trẻ em chỉ vì thiếu chứng cứ?

Ảnh minh họa

Muốn vậy, cơ quan điều tra phải có biện pháp nghiệp vụ để tiến hành theo dõi, ghi âm, ghi hình, xây dựng tình huống, kịch bản… thực hiện. Khi tiến hành “gài bẫy” đối tượng phạm tội cần có sự phối hợp của gia đình và sự đồng ý của chính trẻ em bị xâm hại. Khi đối tượng “vào bẫy”, sắp thực hiện hành vi phạm tội thì tiến hành bắt giữ để xử lý. Chỉ áp dụng biện pháp “gài bẫy” khi biết chắc đối tượng đã thực hiện hành vi xâm hại tình dục đối với trẻ em một hoặc nhiều lần trước đó nhưng không có chứng cứ buộc tội. Đồng thời, có căn cứ cho rằng đối tượng phạm tội sẽ tiếp tục có hành vi dụ dỗ, cưỡng ép…để xâm hại tình dục đối với trẻ em.

Áp dụng biện pháp “gài bẫy” để thu thập chứng cứ hoặc bắt quả tang đối tượng phạm tội cần có một quy trình nghiêm ngặt theo quy định của pháp luật. Nếu không thận trọng sẽ gây ra oan sai hoặc ảnh hưởng đến tâm lý của trẻ em. Mặc dù, việc “gài bẫy” để thu thập chứng cứ hoặc bắt quả tang đối tượng phạm tội là hành vi bị nghiêm cấm theo pháp luật Việt Nam; quá trình điều tra, truy tố, xét xử đều phải trọng chứng hơn trọng cung; tôn trọng sự thật khách quan của vụ án…Tuy nhiên, đối với những hành vi xâm hại tình dục trẻ em, muốn kịp thời phát hiện và xử lý vụ việc cần phải xây dựng cơ chế riêng, đặc thù và quy trình tố tụng đặc biệt, trong đó cho phép cơ quan điều tra áp dụng những biện pháp nghiệp vụ cần thiết và trong giới hạn cho phép để “gài bẫy” nhằm thu thập chứng cứ hoặc bắt quả tang đối tượng có hành vi phạm tội.

Ngoài ra, việc khởi tố vụ án xâm hại tình dục trẻ em cần thực hiện theo hướng không nhất thiết phải phụ thuộc hoàn toàn vào kết quả giám định, vì trẻ em khi bị xâm hại tình dục, gia đình thường không kịp thời phát hiện, trình báo và tiến hành quy trình giám định để thu thập chứng cứ mà có thể khởi tố vụ án thông qua lời khai của trẻ em, vì hầu hết trẻ em thường nói ra sự thật, ít khi nói dối. Hoặc có thể khởi tố vụ án thông qua người làm chứng; thông qua nội dung ghi âm, ghi hình và có thể thông qua những hành vi không lành mạnh của đối tượng phạm tội như sờ mó vào các bộ phận sinh dục của trẻ em mà không nhất thiết phải có hành vi giao cấu xảy ra…Có như vậy, mới có thể xử lý kịp thời, nghiêm khắc những đối tượng có hành vi phạm tội, tránh tình trạng “khép” lại những vụ án xâm hại tình dục trẻ em chỉ vì thiếu chứng cứ như hiện nay.

Đỗ Văn Nhân

ý kiến của bạn

Tổng số bình luận: (1)
  • Nguyễn Hoàng Hải
    Cá nhân tôi không ủng hộ quan điểm cho là lời khai nạn nhân và nghi phạm đối kháng nhau (điển hình nhất gần đây là chuyện án oan của Nguyễn Thanh Chấn tố cán bộ điều tra, kiểm sát viên bức cung, nhục hình mà nhân viên tố tụng bỏ qua) thì đó được coi là 50:50 và coi như lời khai của nhân chứng và là nạn nhân „chưa đủ cơ sở để khởi tố, truy tố và kết tội“. Tôi muốn lấy câu chuyện sau đây ở Mỹ để làm tham khảo cho ý kiến của tôi: Ngày 14 tháng 5 năm 2011, Dominique Strauss-Kahn - Tổng giám đốc Quỹ Tiền tệ Quốc tế - đã bị cảnh sát Hoa Kỳ bắt giữ vì một cáo buộc liên quan đến cưỡng bức tình dục đối với một nhân viên khách sạn Sofitel ở Manhattan, Hoa Kỳ. Vụ việc xảy ra vào buổi trưa, khi nữ nhân viên dọn phòng bước vào phòng của ông Strauss-Kahn tại khách sạn Sofitel trên phố West số 44th. Ông Strauss-Kahn khi đó đang ở trong nhà tắm, rồi ông bước ra trong khi không hề mặc quần áo và túm lấy nữ nhân viên này. Theo lời cáo buộc thì sau đó, ông Strauss-Kahn đè nữ nhân viên phục vụ lên giường và ép cô quan hệ tình dục bằng miệng. Sau đó cô hầu phòng đã chạy thoát được, và ông Tổng Giám đốc IMF nhanh chóng ra sân bay đi Paris Pháp. Ông bị cảnh sát New York (NYPD) dẫn giải khỏi máy bay của hãng Air France chỉ vài phút trước giờ cất cánh. Rõ ràng ở đây còn không hề có băng ghi hình như vụ ông Linh mà cảnh sát và cơ quan tố tụng Mỹ đã căn cứ chính vào lời khai của 1 cô gái rất bình thường „dọn phòng“ (Các cơ quan tố tụng ở Đức cũng xử lý tương tự). Và còn 1 điều nữa là Cơ quan tố tụng cần có sự quan tâm nhất định đối với người ở thế yếu „dân thường, cháu bé …“ – do họ không có trình độ tự bào chữa và có tiền thuê luật sư giỏi - và khi những người dân thường không có lí gì bịa đặt cho người khác, nhất là những người có địa vị cao thì bằng kinh nghiệm, nghiệp vụ, linh cảm … nghề nghiệp thì nhân viên điều tra, kiểm sát viên (hay Ủy viên công tố), thẩm phán … phải xử dụng quyền hạn trong tố tụng để tìm ra sự thực, chứ không thể để chìm xuồng những vấn đề khá rõ như thế này – trong khi những vụ việc như 4 đứa trẻ ở Hải Phòng – Tiên Lãng khai hay xã hội biết chủ yếu chúng „đùa“ lấy mũ (tổng giá trị 60 nghìn đồng) của nhau thì lại buộc tội bất chấp dư luận không đồng tình cho chúng đi tù tổng cộng 94 tháng – điều tôi thấy cực kỳ khó xảy ra ở Đức đối với trẻ vị thành niên (Vụ như trên ở Đức theo kinh nghiệm tôi hiểu sẽ không khởi tố)!
    Thích0 Trả lời
Sự kiện nổi bật