TAND tỉnh Hà Tĩnh vừa xét xử sơ thẩm và tuyên phạt bị cáo Trần Nhật Tân 8 năm 6 tháng tù về tội "Giết người" và "Sử dụng trái phép vũ khí quân dụng" trong vụ án dùng dao tấn công bạn nhậu từ mâu thuẫn 50.000 đồng tiền hát karaoke.
Hai cuộc hôn nhân đổ vỡ, một mái nhà trống trải và một cuộc đời cô quạnh ở tuổi 47, đó là những khoảng lặng mà Trần Nhật Tân mang theo khi bước vào phòng xử án của TAND tỉnh Hà Tĩnh một ngày giữa hạ.
Tân bất động dưới bục khai báo, không còn vẻ dữ dằn của kẻ vung dao nơi thềm quán hát đêm nào. Đổ gục trước thực tại, Tân hối hận vì để cái tôi lấn át trước mâu thuẫn nhỏ nhặt và sự khiêu khích của bị hại, nơi mà chỉ vì năm mươi ngàn đồng giờ đây đã đổi bằng một bản án đằng đẵng.
Sự thức tỉnh của Trần Nhật Tân không đợi đến ngày ra trước pháp đình mới gõ cửa. Nó đã đến ngay từ đêm tháng Mười năm trước, vào khoảnh khắc dòng máu của bạn nhậu tràn qua kẽ tay khiến gã bàng hoàng buông dao, cuống cuồng đưa nạn nhân đi cấp cứu và đầu thú vào sáng hôm sau.

Tám tháng tạm giam, men rượu đã tan nhưng nỗi dằn vặt đã hóa thành một khối ê chề, nặng trĩu. Diện kiến công lý hôm nay, Tân hiểu rằng sự tỉnh táo muộn màng dù giữ được một mạng người cũng không thể cứu vãn thực tại đã vỡ vụn.
Bi kịch khép lại nhanh đến mức cay đắng, chỉ kịp xoay quanh một cái tôi quá lớn được dung dưỡng bằng rượu và sự thiếu kiềm chế của lòng người.
Ngược thời gian vào đêm 28/10/2025, làng quê Kỳ Hoa (Hà Tĩnh) chìm vào giấc ngủ muộn. Tại khu vực vỉa hè trước cửa quán karaoke Tấn Phát, không gian thênh thang ấy bỗng trở nên chật chội bởi sự đối đầu của hai người đàn ông vừa bước ra từ bàn nhậu.
Chỉ vì sự hoài nghi về năm mươi nghìn đồng tiền góp phần cho cuộc vui, những lời qua tiếng lại đã nhanh chóng biến thành những tiếng chửi bới, thách thức. Lời nói lúc bấy giờ không còn là sự đối thoại mà trở thành những mồi lửa ném vào bản ngã đang bốc cháy vì hơi men.

Bị kích động bởi những lời thách thức, Tân rút từ túi quần ra con dao gấp dài 24cm lao đến tấn công vào vùng cổ bên trái của bạn nhậu làm đứt động mạch cảnh ngoài. Khi hậu quả xảy ra, Tân mới sực tỉnh. Tân dừng tay.
Cơn cuồng nộ biến mất nhường chỗ cho sự cuống cuồng tội lỗi. Gã cùng mọi người lập tức đưa nạn nhân đi cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh, giúp giữ lại mạng sống cho người bạn nhậu với tỷ lệ tổn thương cơ thể 28%. Ngày hôm sau, Tân đến cơ quan công an đầu thú, mang theo con dao và một tâm hồn trĩu nặng.
Trần Nhật Tân bước vào phòng xử án với một nhân thân không tiền án, tiền sự, nhưng lại đầy rẫy những đứt gãy của cuộc đời. Ở tuổi gần 50, Tân chỉ có trình độ học vấn lớp 4/12, sống bằng nghề lao động tự do và đã trải qua hai đời vợ, cả hai cuộc hôn nhân đều kết thúc bằng sự ly hôn, bỏ lại hai đứa con và một mái nhà trống trải.
"Bị cáo có biết vùng cổ là nơi trọng yếu trên cơ thể người không?", tiếng vị Thẩm phán vang lên, nhẹ nhàng nhưng xoáy sâu.
Tân run rẩy, hai bàn tay đan chặt vào nhau trước bục khai báo: "Dạ... bị cáo biết. Lúc đó bị cáo uống nhiều rượu, lại bị bức xúc nên không làm chủ được bản thân. Bị cáo ân hận lắm..."

Trong phiên tòa, phía bị hại cũng không đưa ra thêm yêu cầu bồi thường nào sau khi nhận số tiền 23 triệu đồng khắc phục hậu quả từ gia đình Tân, đồng thời có đơn xin giảm nhẹ hình phạt cho bị cáo.
Khi Hội đồng xét xử quay trở lại sau thời gian nghị án, phán quyết cuối cùng được tuyên: 8 năm 6 tháng tù giam cho cả hai tội danh "Giết người" và "Sử dụng trái phép vũ khí quân dụng".
Bản án nhận được những cái gật đầu đồng tình của những người chứng kiến. Đó là mức án thấu tình đạt lý, đã áp dụng triệt để các tình tiết giảm nhẹ mang tính bước ngoặt như bị cáo đầu thú, thành khẩn, tích cực cứu chữa nạn nhân và được người bị hại bao dung tha thứ…
Phiên tòa khép lại, Trần Nhật Tân lầm lũi bước lên xe dẫn giải. Cánh cửa sắt đóng sập, trả lại cho sân tòa sự im lặng thênh thang, bỏng rát của một ngày nắng hạ. 8 năm 6 tháng tù, cái giá của 50 nghìn đồng bộc phát rốt cuộc là sự đánh đổi tàn nhẫn bằng tự do và niềm ê chề của một đời người sực tỉnh khi mọi bến neo đều đã vỡ vụn.
Tiếng còi xe lịm dần vào cái oi nồng của gió Lào, bỏ lại dấu lặng trơ trọi về ranh giới mong manh giữa một con người và một kẻ thủ ác. Xe đi khuất, nhưng trong lòng những người ở lại, nỗi đau ấy sẽ còn mãi như một lời cảnh tỉnh thầm lặng về sự kiềm chế sau mỗi cuộc vui.