Siết chuẩn mở ngành đại học: Mỗi chương trình phải có tối thiểu 7 tiến sĩ chủ trì
Bộ GD&ĐT đang lấy ý kiến dự thảo Thông tư quy định về chương trình đào tạo các trình độ của giáo dục đại học, trong đó đề xuất nhiều yêu cầu chặt chẽ hơn về đội ngũ giảng viên, nghiên cứu khoa học và điều kiện bảo đảm chất lượng nhằm nâng cao chuẩn đào tạo.
Mỗi chương trình đại học phải có tối thiểu 7 tiến sĩ
Theo dự thảo, đối với chương trình đào tạo trình độ đại học (trừ một số trường hợp đặc thù), mỗi chương trình phải có tối thiểu 7 giảng viên toàn thời gian có trình độ tiến sĩ, chuyên môn phù hợp, tham gia chủ trì.
Trong số này, phải có ít nhất 2 giảng viên chịu trách nhiệm chính trong việc xây dựng và tổ chức thực hiện chương trình đào tạo.
Đối với các chương trình thuộc lĩnh vực sức khỏe và pháp luật, yêu cầu tương tự về số lượng tối thiểu 7 tiến sĩ nhưng phải thuộc ngành đúng hoặc ngành gần. Đồng thời, phải có ít nhất 1 giảng viên chịu trách nhiệm chính đối với chương trình đào tạo.

Dự thảo cũng đặt ra tiêu chuẩn cao hơn đối với giảng viên chủ trì. Theo đó, ngoài yêu cầu về chuyên môn, giảng viên phải đáp ứng tiêu chí nghiên cứu khoa học, có công bố quốc tế hoặc thành tựu học thuật tương đương.
Cụ thể, trong thời gian tối thiểu 3 năm tính đến ngày 31/12 của năm liền kề trước năm triển khai chương trình, bình quân mỗi năm, một giảng viên chủ trì phải có ít nhất 1 công trình khoa học thuộc danh mục Web of Science hoặc Scopus, hoặc sách chuyên khảo, bằng độc quyền sáng chế, giải pháp hữu ích.
Dự thảo yêu cầu cơ sở đào tạo phải bảo đảm đội ngũ giảng viên đủ về số lượng, trình độ, chuyên môn; đồng thời có nhân sự hỗ trợ và cán bộ quản lý đáp ứng yêu cầu tổ chức đào tạo.
Trong đó, giảng viên cơ hữu giữ vai trò chủ đạo, còn giảng viên thỉnh giảng chỉ được đảm nhận tối đa 1/4 khối lượng giảng dạy (tối đa 1/3 đối với các ngành nghệ thuật, thể thao, tiếng dân tộc thiểu số).
Một số lĩnh vực có quy định riêng. Cụ thể, giảng viên trong lĩnh vực nghệ thuật, thể thao, đào tạo ngôn ngữ dân tộc thiểu số được tham gia trong giới hạn tỷ lệ nhất định nhưng không giữ vai trò chủ trì. Với lĩnh vực sức khỏe, giảng viên và người hướng dẫn thực hành phải có giấy phép hành nghề và kinh nghiệm thực tế.
Chương trình đào tạo cũng phải bảo đảm đội ngũ giảng viên toàn thời gian tham gia trong phần lớn thời gian khóa học. Mỗi học phần cần có ít nhất 2 giảng viên phù hợp chuyên môn, đáp ứng tỷ lệ sinh viên/giảng viên và có kế hoạch phát triển đội ngũ.
Riêng các ngành sức khỏe, pháp luật, khoa học giáo dục và đào tạo giáo viên phải bảo đảm đủ giảng viên ngay từ thời điểm đăng ký mở chương trình.
Siết điều kiện phòng lab, học liệu và hạ tầng số
Bên cạnh yêu cầu về nhân lực, dự thảo cũng siết chặt các điều kiện bảo đảm chất lượng đối với cơ sở vật chất và học liệu.
Theo đó, cơ sở đào tạo phải có đầy đủ phòng học, phòng thí nghiệm, trang thiết bị thực hành, cơ sở thực tập, hệ thống công nghệ thông tin và hạ tầng số phù hợp với từng chương trình đào tạo.
Đối với các ngành có yêu cầu thực hành cao, nhà trường phải có cơ sở thực hành riêng hoặc ký kết hợp tác với các đơn vị đủ điều kiện để tổ chức đào tạo.
Về học liệu, giáo trình phải được cung cấp đầy đủ dưới dạng in hoặc số, phù hợp với chuẩn đầu ra, cập nhật kiến thức mới và được rà soát, chỉnh sửa định kỳ, tối đa 6 năm một lần.
Đáng chú ý, các điều kiện bảo đảm chất lượng này không chỉ cần đáp ứng tại thời điểm mở chương trình mà phải được duy trì trong suốt quá trình đào tạo. Quy định này thể hiện xu hướng chuyển từ cơ chế “tiền kiểm” sang quản lý chất lượng xuyên suốt vòng đời chương trình đào tạo, hướng tới nâng cao thực chất chất lượng giáo dục đại học.