Báo Công lý
Thứ Tư, 13/11/2019

Thầy sờ mông, sờ đùi trò sao lại là vui đùa?

07/3/2019 08:41 UTC+7
(Công lý) - UBND huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang vừa họp báo công bố kết luận ban đầu của cơ quan Công an liên quan đến vụ việc thầy giáo bị tố có hành vi dâm ô học trò.

Kết luận của cơ quan Công an huyện Việt Yên khiến nhiều người bất ngờ. Họ cho rằng, qua điều tra thì không đủ căn cứ chứng minh là ông Dương Trọng Minh, giáo viên chủ nhiệm lớp 5A, Trường Tiểu học Tiên Sơn có hành vi dâm ô với người dưới 16 tuổi.

Trước đó, ngày 1/3, sau khi rượu đã mềm môi, ông Minh ngất ngưởng lên lớp dạy phụ đạo cho một số học sinh của lớp 5A mà ông chủ nhiệm. Trong buổi phụ đạo này, ông Minh đã có hành vi véo tai, véo mũi, dí vai, sờ mông, sờ đùi 14 nữ sinh của lớp. Những hành động được cho là bày tỏ sự "yêu thương" và "vui đùa" này được chính ông Minh thừa nhận.

Một giáo viên khật khưỡng hơi men bước lên bục giảng đã là việc không thể chấp nhận. Còn hành vi sờ đùi, sờ mông hàng loạt bé gái của một gã say rượu thì sao? Nhìn từ bất kỳ góc độ nào đều thấy ghê tởm, bại hoại.

Trong ý niệm của nhiều người-rất đáng tiếc có cả quan chức địa phương này-cho rằng, sự việc không quá nghiêm trọng!? Phải chăng chính cái quan điểm đó đã chi phối đến kết quả điều tra?

Cơ quan điều tra dường như vội vã khi đưa ra kết luận (dù là ban đầu) và tổ chức họp báo công bố trong một thời gian ngắn. Cần phải thấy rằng, dù pháp luật đã có quy định, có hướng dẫn khá cụ thể về xử lý tội danh dâm ô với người dưới 16 tuổi thì trong thực tiễn vẫn còn nhiều ý kiến tranh cãi trái chiều về hành vi cấu thành tội này.

Vùng nhạy cảm là vùng nào? Làm sao để chứng minh ông thầy sờ vào mông, đùi nữ học sinh không nhằm mục đích thỏa mãn dục vọng? Đây là lần đầu hay mỗi lần "bày tỏ yêu thương" ông Minh đều sờ đùi, xoa mông? Do vậy, quá trình điều tra nhất thiết phải thận trọng, không thể vội vã như thế.

Nếu cứ chăm chăm hỏi xem ông Minh sờ vào chỗ nào của học trò và mải miết truy vấn ranh giới "vùng nhạy cảm" thì có lẽ nó mãi chỉ là trò...vui đùa. Ý thức chủ quan của ông ta là gì khi sờ soạng hàng chục bé gái? Nên nhớ rằng, trong hoàn cảnh đó ông ta đã sử dụng chất kích thích. 

Những ngày qua liên tiếp xảy ra những vụ việc liên quan đến người thầy, nào là thầy đánh học sinh; thầy tán tỉnh, "gạ tình" học sinh, rồi đến vụ thầy "sờ đủ chỗ" này. Nó chẳng khác nào cốc nước đổ ụp xuống cái ly đã thừa mứa tồn đọng của ngành giáo dục.

Sao có thể nhân danh người thầy để làm những hành động bậy bạ như thế? Nếu cứ nhân nhượng bằng cách kỷ luật cảnh cáo, chuyển công tác mà không mạnh tay tống cổ những thành phần ấy ra khỏi ngành thì bao giờ chúng ta mới có đội ngũ giáo chức thanh sạch?

Biên Thùy
Bạn đang đọc bài viết Thầy sờ mông, sờ đùi trò sao lại là vui đùa? tại chuyên mục Tâm điểm dư luận của Báo điện tử Công lý. Mọi thông tin chia sẻ, phản hồi xin gửi về hòm thư conglydientu@congly.vn, Hotline 091.2532.315 - 096.1101.678

ý kiến của bạn

Tổng số bình luận: (2)
  • Nguyễn Hoàng Hải
    Tham khảo Điều 184i Quây rối tình dục (tạm dịch) Bộ luật hình sự Đức có nói chi tiết: (1) Ai sờ mó, đụng chạm tới thân thể người khác mang tính tình dục và qua đó quấy rối họ, sẽ bị phạt tù tới hai năm hoặc phạt tiền, trừ khi hành vi phạm tội phải chịu hình phạt nghiêm khắc hơn theo các quy định khác.“ Còn Điều 146 – Bộ luật hình sự năm 2015 Việt nam về tội dâm ô đối với người dưới 16 tuổi nói hơi quá ngắn về loại tội này mà theo tôi cần được bổ sung, chi tiết hơn để tránh người không có nghiệp vụ hiểu thế nào cũng được : “1. Người nào đủ 18 tuổi trở lên mà có hành vi dâm ô đối với người dưới 16 tuổi không nhằm mục đích giao cấu hoặc không nhằm thực hiện các hành vi quan hệ tình dục khác, thì bị phạt tù từ 06 tháng đến 03 năm…“ Tuy nhiên không thể nói những người có trách nhiệm không được học hay không biết rõ những nguyên tắc cơ bản về lĩnh vực tội này. Đơn giản chỉ cần đọc Từ điển luật học của Bộ tư pháp đã thấy khái niệm dâm ô đã được giải thích: „Hành vi … nhằm kích thích hoặc thỏa mãn tình dục … (tác động đến thân thể như sờ mó …).
    Thích6 Trả lời
  • Nguyễn Hoàng Hải
    Tôi nghĩ khi thực sự thượng tôn pháp luật, cơ quan điều tra chưa được mức „độc lập“ như Tòa án, thì phải căn cứ vào pháp luật để hành động thì đó phải là 1 nguyên tắc bất di bất dịch. Nguyên tắc bất di bất dịch đó thể hiện không được để các quan điểm, chính kiến của những quan chức đứng đầu hay có quyền lực của địa phương chi phối, mà cũng còn phải bảo vệ cách làm đúng pháp luật của mình trước ngay cả cấp trên trực tiếp. Trong trường hợp cấp trên trực tiếp (thuộc Cơ quan tố tụng) chỉ đạo trái pháp luật thì cũng không được phép tuân theo! Và khi có chế tài nghiêm khắc – cần có bộ phận giám sát hay qua khuyến khích giám sát qua báo chí, công luận, tố cáo … phát hiện sai trái của người thực thi pháp luật thì tiếp theo đó phải có những biện pháp cách chức, hạ cấp bậc, không cho làm các công việc tương tự … của những nhân viên tố tụng vi phạm nguyên tắc này chưa nặng, - còn đã vi phạm đến mức hình sự thì phải được răn đe qua chế tài hình sự do „ không truy cứu trách nhiệm hình sự người có tội“ đối với người tiến hành tố tụng (theo hiểu biết của tôi thì việc thực thi Điều này có thể nói rất hãn hữu – bao nhiêu lần có khởi tố … từ khi có Điều khoản này trong các Bộ luật hình sự?). Còn nếu cứ bênh nhau hay bao che cho nhau, không thực thi pháp luật – dân gọi là DÙNG LỆ với nhau - thì đó thực tế là sống ngoài vòng pháp luật và không thể dung hòa với sự phát triển xã hội – đặc biệt trong việc xây dưng Nhà nước pháp quyền!
    Thích3 Trả lời
Sự kiện nổi bật