Báo Công lý
Thứ Bảy, 24/2/2018

Phía sau sự ngây ngô của Trịnh Xuân Thanh

06/2/2018 11:45 UTC+7
(Công lý) - Ngày hôm qua (5/2), TAND TP Hà Nội tiếp tục tuyên Trịnh Xuân Thanh lĩnh thêm 1 bản án chung thân về tội Tham ô tài sản.

Trước đó trong vụ án Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng và Tham ô tài sản xảy ra tại Tập đoàn Dầu khí (PVN) và Tổng Công ty Xây lắp dầu khí (PVC) Trịnh Xuân Thanh cũng bị tuyên mức án chung thân cho tội danh Tham ô tài sản.

Với 2 bản án chung thân, cái giá phải trả cho những hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng của mình nhưng trong cả hai phiên tòa Trịnh Xuân Thanh khăng khăng cho mình là vô can rồi giả ngây, giả ngô trong lời nói tại Tòa.

Trong những lời nói sau cùng tại 2 phiên tòa, Trịnh Xuân Thanh đều bày tỏ nguyện vọng được ra nước ngoài thăm vợ con, đoàn tụ với gia đình. Sự ngây ngô của bị cáo khiến nhiều người bật cười, thậm chí ngạc nhiên.

Phía sau sự ngây ngô của Trịnh Xuân Thanh

Trịnh Xuân Thanh trong phiên tòa xét xử vụ Tham ô tài sản tại PVP Land

Chẳng lẽ một người đã từng kinh qua nhiều chức vụ cao trong bộ máy Nhà nước như Trịnh Xuân Thanh lại là một kẻ ngây ngô đến vậy? Hay vì đối diện với sự trừng phạt nghiêm khắc của pháp luật làm bị cáo thành ra lú lẫn?

Một người dân bình thường khi theo dõi phiên tòa cũng thừa hiểu rằng, mức án chung thân dành cho Trịnh Xuân Thanh là áp dụng cho hành vi vi phạm pháp luật đặc biệt nghiêm trọng. Nguyện vọng của Trịnh Xuân Thanh trong lời nói sau cùng không khác gì một sự hoang tưởng.

Gây thiệt hại cho nhà nước hàng ngàn tỷ đồng, tham ô, tư túi hàng chục tỉ trong cả hai vụ án; luồn lách, chạy chọt ngồi vào ghế nọ ghế kia trong bộ máy nhà nước, Thanh đâu phải kẻ tầm thường.

Có người cho rằng, có lẽ Trịnh Xuân Thanh không am tường pháp luật nên những kiến thức sơ đẳng về pháp luật bị cáo cũng không hay, không biết. Nhưng tôi nghĩ phía sau sự ngây ngô của Trịnh Xuân Thành là tư duy của một bị cáo đầy lọc lõi.

Suy nghĩ chủ quan của Trịnh Xuân Thanh về mức độ nghiêm trọng trong hành vi của mình không thể không có nhưng ở lời nói sau cùng bị cáo vẫn cố lèo lái để dư luận nhìn nhận, đánh giá vụ án theo một chiều hướng khác. 

Nó không chỉ nhằm thực hiện một mục đích nào đó của Trịnh Xuân Thanh mà còn thể hiện thái độ coi thường pháp luật của bị cáo. Hai bản án chung thân cho thấy, pháp luật không phải là cái để Trịnh Xuân Thanh đem ra bỡn đùa; công đường không phải là nơi để bị cáo diễn trò giả ngây, giả dại.

Qua vụ án của Trịnh Xuân Thanh cũng cho chúng ta một bài học đau xót về công tác đề bạt, bổ nhiệm, quản lý lãnh đạo. Câu hỏi vì sao một người như Trịnh Xuân Thanh có thể luồn sâu, trèo cao như thế liệu có khó trả lời?

Những người đã trải thảm, dìu dắt, nâng đỡ Trịnh Xuân Thanh khi theo dõi phiên tòa sẽ nghĩ gì khi thấy kẻ từng là "chân tay" của mình trong thái độ, hình hài ngây dại như thế?

Biên Thùy
Bạn đang đọc bài viết Phía sau sự ngây ngô của Trịnh Xuân Thanh tại chuyên mục Tâm điểm dư luận của Báo điện tử Công lý. Mọi thông tin chia sẻ, phản hồi xin gửi về hòm thư conglydientu@congly.vn, Hotline 091.2532.315 - 096.1101.678

ý kiến của bạn

Tổng số bình luận: (2)
  • Duy Trác
    Trịnh Xuân Thanh không hề ngây ngô mà thực ra hắn là kẻ rất mưu mô, xảo quyệt. Hắn bắn tiếng muốn nhờ nước Đức can thiệp đó. Nếu có ngây ngô thì chính mục đích này mới là ngây ngô.
    Thích5 Trả lời
  • Nguyễn Hoàng Hải
    Lời nói cuối phiên Tòa 1 kèm xin xỏ và khóc lóc thì Trịnh Xuân Thanh có lẽ phần nào hối hận về sự mềm yếu nhất thời của mình – ít nhất sẽ ảnh hưởng gia đình - chứ trong 2 phiên tòa „làm bộ ngây ngô“ (có thể nói TXT không đủ tâm và tầm cho công việc, chứ tôi không xếp TXT kém về trí tuệ) để nói được nguyện vọng, ý định, tâm tư của mình thì tôi nghĩ Trịnh Xuân Thanh không ân hận, vì tương lai TXT xem ra đã khép lại rồi, và TXT không cần sỹ diện gì đặc biệt với đời.
    Thích5 Trả lời
Sự kiện nổi bật