Báo Công lý
Thứ Năm, 17/10/2019

Kết cục bi thảm của người 31 năm săn tìm kho báu (Kỳ 2)

28/11/2013 16:04 UTC+7
Ông Nguyễn Hồng Công dựng một túp lều trên núi Mã Cú để đào hang tìm kho báu vua Hàm Nghi. 31 năm trời sống, làm việc trong điều kiện thiếu thốn, khắc nghiệt và ông đã chết trong đau đớn, cô quạnh, không người thân.

Kết cục bi thảm của người 31 năm săn tìm kho báu (Kỳ 2)

Niềm tin, nụ cười của ông Công đã tắt, chấm dứt 31 năm khổ sở, cô độc

Ít ai biết rằng, ông biết được mình sẽ chết và xin được yên nghỉ nơi đất khách.

NIỀM TIN ĐÁNG SỢ

Những năm qua, có nhiều cuộc tìm kiếm kho báu của vua Hàm Nghi ở các vùng núi miền tây các tỉnh Quảng Bình, Quảng Trị, Hà Tĩnh. Trong đó, xã Hóa Sơn, huyện Minh Hóa, Quảng Bình được chú ý nhiều bởi là nơi vua lưu trú lâu dài và sau này nhiều người dân nhặt được nhiều vàng. Trong đó, ông Nguyễn Hồng Công (SN 1952, quê Thanh Hóa; ngụ quận 4, TPHCM) tìm kho báu hơn ba thập kỷ.

Ông Công từng là sĩ quan biên phòng ở Long An rồi xuất ngũ với hàm thượng úy. Năm 1982, ông đóng vai phu trầm đến Hóa Sơn, lên núi Mã Cú tìm vàng. Để tránh bị phát hiện, ông tự làm một mình. Năm năm sau, ông bị chính quyền ngăn chặn. Sau đó, ông công bố là xác định được vị trí và tìm ra quy luật xây dựng kho báu. Ông nói mình có một tấm bản đồ về kho báu và cuốn gia phả về nơi chôn kho báu của vua. Trong gia phả có viết: “Cát Đặng khe Mã Cú” (ông hiểu là: vàng được chôn ở khe Mã Cú). Qua những lần đào bới, tình cờ ông tìm được những dấu vết, cách sắp xếp của cây cối, đất đá, khe nước... “giống hệt trong bản đồ”.

Rồi ông làm tờ trình gửi lên Bộ Văn hóa - Thông tin xin cấp phép tìm kho báu và được đồng ý. Trong các tờ trình gửi vào các ngày 16-6-1997 và 16-6-2011, ông Công đề nghị xin nhận 10 - 20% giá trị của kho báu. Lấy tiền tích cóp được, vận động người thân, bạn bè và một số người “hùn vốn”, ông Công dốc sức vào cuộc tìm kiếm. Ban đầu ông thuê người, máy móc đào bới. Hết năm này qua năm khác, kho báu vẫn biệt tăm, vốn liếng cạn kiệt, mọi người lặng lẽ rời Mã Cú, chỉ còn mình ông. Bán nhà, vay tiền rồi ông thuê vài người dân địa phương cùng mình đào hang, vị trí ông cho là cửa vào nơi cất kho báu. Càng đào sâu, càng không thấy gì ngoài đất đá, nước. Hết tiền thuê người, ông tự đào một mình, nắng cũng như mưa, suốt ngày hì hục trong hang đào bới thủ công, đêm nghỉ trong túp lều trên núi.

Tháng 6-2011, nhờ sự giúp đỡ của bộ đội biên phòng đóng quân tại xã Hóa Sơn, chúng tôi mới tiếp cận được ông Công và được ông cho vào hang xem “đường đến kho báu”. Đó là nơi tăm tối, ngột ngạt, chật chội. Ông nối nguồn điện vào hút nước ra ngoài để “khi cạn nước sẽ lộ ra kho báu. Đây là một cách chôn giấu dựa vào tự nhiên rất tài tình của người xưa”. Nhưng nước không cạn, cứ trào lên, lấp vào lượng nước đã được hút đi. Và kho báu vẫn là bí ẩn.

Kết cục bi thảm của người 31 năm săn tìm kho báu (Kỳ 2)

Ông Công đã sống trong túp lều trên núi Mã Cú này để đào vàng

Ông nói rằng nhiều lần tưởng như bỏ mạng vì bị ngạt thở, ngất xỉu, đổ máu, thương tích. Nhưng ông bất chấp tất cả, mong tìm được kho báu “lấy một phần trả nợ, xây chùa hoặc am thờ để tri ân những nghĩa sĩ hết lòng phò vua đánh giặc, những người từng vì chôn kho báu mà chết. Bởi vậy tôi luôn thắp hương, cầu khấn cho các vong linh và hình như tôi được phù hộ”.

Thấy chúng tôi ái ngại trước những khó khăn, hiểm nguy mà ông gặp phải và nghi ngờ về tính xác thực của kho báu, ông Công khẳng định: “Chỉ cần phá lớp đá sau hang này là thấy cửa mở vào kho báu. Tôi có bản đồ, đã tính toán kỹ, có niềm tin tâm linh và không hề hoang tưởng”. Ông đã thuyết phục được chính quyền, cơ quan chức năng bằng lý lẽ đó và họ đã đồng ý để ông tìm kho báu. Qua tiếp xúc, chúng tôi thấy ông hiểu biết rộng, không có biểu hiện tâm thần. Người dân Hóa Sơn cũng khẳng định như thế.
Chúng tôi chia tay ông Công mà trong lòng không khỏi lo lắng về việc ông đang làm là quá sức và không có gì chắc chắn. Bẵng đi một thời gian, ngày 7-10-2013, tôi nhận được tin ông Công đã tử vong. Hung tin này không làm nhiều người bất ngờ bởi đã chứng kiến và cảnh báo những hiểm nguy, khó khăn mà ông gặp phải.

RA ĐI KHI MỘNG CHƯA THÀNH

Lần trở lại Hóa Sơn này, tôi cứ vương vấn hình ảnh ông Công với nụ cười bí hiểm, nay đã tắt vĩnh viễn. Ông Bàn Văn Sơn, Bí thư Đảng ủy xã Hóa Sơn cho biết: “Sau cơn bão số 10 và nhiều ngày không thấy ông Công xuống núi mua hương hoa cúng bái như mọi lần, đoán có điều gì không ổn nên cử anh Đinh Xuân Hậu (công an viên) và anh Phan Thanh Chiến (cán bộ dân số) của xã tìm hiểu. Sáng 7-10, hai người đến nơi thì thấy cửa lều đóng, có mùi hôi thối nồng nặc. Không lâu sau, chính quyền, công an, bộ đội biên phòng đến phá cửa vào trong và thấy cảnh tượng kinh hoàng: thi thể ông Công quấn lấy tấm mùng nằm dưới đất bên cạnh chiếc giường, đang trong thời kỳ phân hủy. Qua khám nghiệm tử thi được biết, ông Công đã chết cách đó khoảng bảy ngày, chết vì kiệt sức, bệnh tật...”.

Vì không liên lạc được với gia đình nên chính quyền cùng người dân tổ chức mai táng cho người xấu số. Mọi công việc khâm liệm, lễ được tiến hành trên núi. Quan tài, các đồ lễ cho đám tang được mua từ huyện đem vào. Hơn 20 thanh niên khỏe mạnh khiêng quan tài, luồn rừng, đi qua những bậc đá cheo leo, vất vả lắm mới đến nghĩa trang. Khoảng 18 giờ khi trời vừa tối, an táng ông Công tại nghĩa địa Đồng Hóa xong thì trời đổ mưa lớn. Hai ngày sau, người em trai tên Nhân và người con trai tìm đến làm các thủ tục cần thiết. Họ rất biết ơn cán bộ và nhân dân địa phương đã lo chu tất cho ông Công.

Kết cục bi thảm của người 31 năm săn tìm kho báu (Kỳ 2)

Ông Công cùng tác giả trước cửa hang mà ông cho rằng bên trong có kho báu

Theo người dân địa phương, ông Công là người hiền lành, không làm hại, xích mích với ai. Ông được bà con thương yêu, cưu mang, chia sẻ cái ăn, áo mặc và khuyên ông từ bỏ việc tìm kho báu, trở về nhà. Ông chỉ cười bí ẩn rồi tiếp tục đào bới. Khoảng nửa tháng trước lúc chết, ông Công có xuống núi xin một loại thuốc về trị bệnh và vay tiền mua hoa quả, vàng mã, hương lên cúng bái. Người dân lại khuyên ông về quê, ông nói: “Giờ tôi còn nhà đâu nữa mà về, về thì làm khổ đến vợ con. Tôi sống ở Hóa Sơn và xin được chết ở Hóa Sơn”.

Anh Đinh Minh Lực (45 tuổi, trú thôn Đặng Hóa) là một trong những người được ông Công thuê đào vàng, nhớ lại: “Ông Công tính toán rất kỹ, rất cẩn thận, chỉ những người nào tin tưởng ông ấy mới thuê đào bới. Tôi được ông thuê làm gần hai năm, mỗi ngày ông trả 25.000 đồng tiền công. Ngày đó tất cả công việc đào vàng đều làm thủ công, vất vả và nhiều nguy hiểm. Tôi và những người dân cũng rất sợ nhưng vì miếng cơm manh áo nên làm thôi. Sau này ông Công hết vốn làm một mình”.

Anh Lực cho biết thêm, ông Công từng nói rằng kho báu khoảng 4,2 tấn vàng và nếu lấy được thì chỉ lấy một ít rồi chia hết cho bà con Hóa Sơn vì đã cưu mang, giúp ông. Vì chuyện đó mà gia đình ông ly tan, tán gia bại sản. Người vợ vì vay tiền hàng tỷ đồng để ông làm chi phí đào vàng, không trả được phải đi tù. Hai đứa con nhiều lần dọa từ mặt cha nếu ông không từ bỏ công việc tìm vàng. Và thương cha, hàng tháng họ dành tiền để gửi ra Hóa Sơn nuôi ông tiếp tục thực hiện giấc mơ tìm được kho báu.

Cái chết thương tâm của ông Công là hậu quả của những ngày sống khổ sở, cô độc trên núi trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt, thiếu thốn. Có người bảo, có lẽ đó cũng là cách giải thoát khỏi bế tắc, cho cuộc đời đầy éo le, đau khổ của người đàn ông xấu số, chết ở nơi đất khách quê người.

Theo CATPHCM
Bạn đang đọc bài viết Kết cục bi thảm của người 31 năm săn tìm kho báu (Kỳ 2) tại chuyên mục Xã hội của Báo điện tử Công lý. Mọi thông tin chia sẻ, phản hồi xin gửi về hòm thư conglydientu@congly.vn, Hotline 091.2532.315 - 096.1101.678

ý kiến của bạn

Sự kiện nổi bật